XẤU LÀ MỘT CÁI

Đây không phải là lần đầu tiên nó bị tát một gáo nước lạnh vào mặt bằng câu chê bai đó, nhưng đây là lần đầu tiên bạn thân nó thốt ra sau bao nhiêu năm sống chết có nhau. Nó biết nó không phải là một đứa xinh đẹp dễ thương như mấy cô nàng cùng trang lứa, cũng không phải típ người xúng xính váy hoa hay trang sức hằng ngày hằng giờ.


 Nó mờ nhạt lắm, chuỗi ngày buồn chán ấy cứ trôi qua với bao nỗi niềm chỉ mình nó biết. Một cô gái không đẹp thì không được đòi hỏi bất kì điều gì cả, nhất là những lợi thế luôn bao vây xung quanh nó như một lẽ thường tình.

tham tu da nang
Hồi còn nhỏ, nó sống một cuộc sống luôn suy nghĩ làm cách nào để đẹp hơn. Chị gái nó xinh xắn giỏi giang đến chừng nào thì người ta lại ví von nó đến chừng đó. Chị gái trắng trẻo, có nụ cười duyên dáng cộng thêm chiều cao nổi bật luôn thu hút đám đông. Mẹ luôn bảo rằng rồi có một ngày nó cũng sẽ như chị gái, với những bước đi đầy kiêu hãnh. Nhưng chuyện đó là chuyện mai sau, còn tại thời điểm nó còn là một đứa đen nhẻm, mũi tẹt và ục ịch thì bước đi nhìn mặt người khác còn là một điều khó khăn. Nó lầm lũi nghe những lời so sánh, rồi về nhà chun vào góc phòng nhìn chị nó tô son váy hoa đi học. Lúc đó nó chợt nghĩ rằng sinh ra trong đời không xinh là một thiệt thòi và điều đó khiến nó gặp nhiều rắc rối hơn nữa khi nó thầm thích một bạn trai ở lớp.
Năm đó bạn ấy nổi trội hơn tất cả, với bảng điểm cao vút cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai khiến nó mê mẩn. Bạn ấy hằng ngày vẫn đến trường, vẫn học hành và nó vẫn thầm thích bạn ấy. Lấy hết can đảm, nó đưa bức thư nó cặm cụi viết cả đêm cho bạn ấy vào lúc tan trường. Bạn ấy ngắm nghĩa một lúc rồi bảo:
- Đừng nghĩ tới việc yêu mình nếu như bạn chưa đẹp. 
Câu nói đó có lẽ nó không bao giờ có ý nghĩ quên đi. Ngay lúc đó, nó thực sự muốn biết bạn ấy đang nghĩ gì. 
Lên Đại học, nó không có ý định yêu ai. Nhưng nhìn nó đi, trưởng thành và chín chắn. Những lời chê bai không làm phiền nó mỗi đêm, những suy nghĩ tiêu cực không khiến bảng điểm nó thấp đi được. Nó học cách yêu lấy mình, chăm chút cho mỗi ngày ra đường và hơn hết nó quý trọng những mối quan hệ thực sự đặc biệt. Nhiều người thường bảo những cô nàng đẹp mong manh như búp bê trưng trong tủ kính, chỉ để nhìn chứ không muốn chạm đến. Nhưng đó vẫn chỉ là lý thuyết suông ngớ ngẩn của những kẻ ganh tị mà thôi. Thật ra thà được làm một cô búp bê đứng ngang nhiên để mọi người cùng chiêm ngưỡng dẫu có bao thị phi dư luận, vẫn hấp dẫn hơn là làm một cô gái cục mịch mà người khác vẫn lầm tưởng là không hiện hữu bao giờ. Bạn thân nó chưa bao giờ khen nó đẹp, nhưng rồi buổi prom cuối năm bạn ấy vẫn mời người khác chứ không phải là nó. Mặc dù nó đã cố phớt lờ chuyện prom là không quan trọng nhưng rồi bạn thân vẫn mặc nhiên khen bạn nữ kia xinh trước mặt nó khi vô tình bạn chung nhắc tới.

Che miệng làm gì, xin lỗi làm gì, chúng đều vô tác dụng với nó cả. Lời nói thì cũng đã nói ra rồi, có ai đi rút lại lời nói bao giờ? Vì ngay lúc đó bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được một đứa con gái xấu thì sẽ trải qua những chuyện gì, để đi tìm bản thân mình. Bởi vốn dĩ nhiều người sinh ra đã đẹp, mà đẹp, thì có quyền. Còn người xấu, sinh ra đã mang một cái tội, rất nặng. Tội là không biết cách làm mình đẹp lên ư? Dư thừa. Đã là gái xấu dẫu có phấn đấu vẫn chỉ là bớt xấu chứ chẳng bao giờ hết xấu được, bởi vì dư luận có bao giờ cho họ cái quyền được hết xấu, được thoát xấu đâu. Nếu có lột xác trở thành một người khác thì người đời sẽ đem những định kiến khinh khi, nào là dao kéo , là phẫu thuật. Vậy đó, xấu đi liền với tự ti.

Chỉ nốt hôm nay nữa thôi nhé cô gái, qua ngày mai là phải cười lên. Cười vì đời nó bạc bẽo, xấu là một cái tội.