KIẾP NÀY CON KHÔNG LẤY CHỒNG ĐƯỢC KHÔNG

"Mẹ ơi, thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình
Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ"

Cuộc sống mà con nghĩ sẽ có một ngày con được yêu thương, được nâng niu chiều chuộng nó không dần cho con, tình yêu rồi hạnh phúc gia đình có lẽ điều mong manh mà con nắm được. Nên con xin ba mẹ kiếp này con không lấy chồng được không?.

 


Bạn đã vui bao nhiêu lâu và nhìn lại xem mẹ đã cười bấy nhiêu lần, và có những lần nào mẹ đã cười thật sâu mà lộ rõ vết chân chim trên đôi mắt hoen mi của mẹ. Có lẽ, những lần cười vui đến như vậy là những lần cười vì hạnh phúc của bạn. Bạn sống cả một đời bằng nữa đời của mẹ, đã có lần nào bạn làm mẹ tự hào chưa? Nhiều lắm, nhiều lắm con ơi, những điều đơn giản nhỏ nhặt thôi mẹ cũng tự hào lắm rồi. Tự hào thì cũng chỉ có một thời, con thương mẹ thì mẹ hạnh phúc cả một cuộc đời. Xã hội ngoài kia lắm những bộn bề, xô bồ, ganh ghét, đố kỵ, thủ đoạn, xấu xa, thế giới đó đầy hoa lệ, hoa cho người mà lệ cho con, nơi đâu yên bình để con về. Nhà mình nè con, nơi đây có mẹ luôn dang rộng vòng tay yêu thương chờ con về, về nhà mà sống những tháng ngày yên ả, có mẹ có cha có tất cả tình yêu vô bờ.

Đừng mãi sống trong thế giới người lớn mà sân si rồi hận đời, hận người, con hận ai thì cũng đừng hận mẹ, mẹ có làm gì đâu, mẹ chỉ yêu thương con lắm thế thôi mà. Về khi còn kịp, có mẹ chờ."
Cười nhạt. Cuộc đời đang trêu ngơi tôi đó à, một lần dang dỡ vẫn còn chưa đủ hay sao, tôi phải trả như thế nào mới đủ đây. Yêu thôi cũng đã thấy mệt mỏi, khổ sở thì có nên tới với nhau hay không. Anh đừng tưởng ba mẹ anh cho anh sự nghiệp mà anh xem tôi không ra gì, lương tôi làm ra cũng đủ ăn, đủ mặc tôi chẳng cần gì cả, đời người mấy lắm mà phải khổ sở như thế.
Mẹ ơi kiếp này con sống mà không có chồng được không?, con mệt mỏi lắm rồi mẹ ơi, con không chịu nỗi những suy nghĩ độc đoán của người khác dần cho con nữa rồi. Con muốn về với mẹ được nằm trong vòng tay mẹ, được mẹ vỗ về.
Con thực sự mệt mỏi lắm mẹ ơi, con không đủ mạnh mẽ không đủ sự bao dung chịu đựng một người mà con yêu nữa rồi. Cuộc đời sao cứ dang dỡ theo thứ tình cảm gọi là tình yêu hạnh phúc gia đình vậy mẹ. Con đáng để nhận được tình yêu thương mà, con đáng nhận được nhiều hơn phải không mẹ, con xin lỗi vì con đã quyết định vội vàng, là hôn nhân thì nên tìm hiểu kỉ vì đó là hạnh phúc cả đời người phải không mẹ, nếu chỉ cần một bước con đi sai đường thì cuộc đời của con cũng tăm tối.
Con nên làm gì đây, bây giờ con mệt mỏi lắm rồi, con không có tiếng nói, con không được tôn trọng, con chẳng là gì của người ta. Lắm lúc con suy nghĩ mình có nên tiếp tục mối quan hệ này không, hay buông tay thêm một lần nữa, con biết con làm vậy ba mẹ sẽ rất buồn vì con, nhưng thà buồn một chút rồi thôi, chứ nếu con tiếp tục với cảnh sống như thế này thì con nghĩ không chỉ con mệt, con đau mà ba mẹ cũng đau.
Giờ con mới 25 tuổi thôi, con xin ba mẹ là kiếp này con không lấy chồng được không?, như ba nói " ba yêu con ba sợ con ra đời sẽ gặp nhiều phong ba, sóng gió là thân con gái con có chịu nỗi không" nói vẫn thường nghĩ con chịu được vì con lớn lên trong gia đình nghèo khó con quen rồi, con chịu được hết ạ, ba khóc trong giọt nước mắt của ba con thấy được ba yêu con nhiều lắm, lớn lên trong môi trường thiếu thốn, và con sống khá khép kín, ba mẹ sợ con khổ, sợ con khổ cả đời, nên ba hay bảo hay con đi tu đi, ba xin cho con đi, cho đời thanh tịnh, con biết ba thương con, chưa làm gì được cho con, nhưng bây giờ con chỉ xin ba mẹ là kiếp này con không lấy chồng có được không?.
Ba mẹ là nơi con tìm về, là nơi con được thấy niềm vui trong cuộc sống, là nơi cho con hi vọng, là nơi con thấy ý nghĩa cuộc sống. Con yêu Ba mẹ, yêu gia đình to bự ạ.